Ngày
trước, em là người hiểu chuyện chẳng bao giờ giận dỗi anh vô cớ. Anh thích cô
bé ngày ấy, biết lo lắng, biết quan tâm và luôn chia sẻ với anh mọi khó khăn,
buồn vui cuộc sống. Còn bây giờ, chỉ hễ anh bận công việc chưa kịp trả lời tin
nhắn, bị hỏng xe rồi đến đón em muộn là em đã nghĩ ra bao điều, rằng anh đi với
ai, anh lại làm gì, anh quên em... Lòng tin ngày trước đâu em?
Ngày
trước, em dễ thương, vô tư. Chỉ cần nghe giọng cười của em, nghe em líu lo
chuyện trường lớp, bạn bè anh thấy vui biết bao và mọi mệt mỏi đều tan biến.
Giờ trong những câu chuyện kể của em là sự đố kỵ rằng cô bạn có váy đẹp hơn,
ghen tỵ vì người yêu đứa bạn đưa nhau đi biển... Đâu rồi Gấu nhỏ lí
lắc ngày trước vẫn nhoẻn miệng cười với anh? Chúng ta yêu nhau đâu phải để làm
cái so sánh, khoe khoang với mọi người. Những toan tính, đố kị không nuôi dưỡng
được tình yêu.
Ngày
trước, mỗi tối em đòi nắm tay anh đi dạo, nhõng nhẽo đòi anh kể chuyện trong
ngày. Mỗi khi anh nói nhiều việc hay áp lực là em lại động viên anh cố gắng.
Còn bây giờ, hễ anh định nói chuyện công việc là em bịt tai nói em mệt mỏi,
nghe chuyện của anh chán chết... Sự cảm thông, chia sẻ của em ngày xưa đâu rồi?
Ngày
trước, cuối tuần dù bận rộn em cố gắng đi chợ, nấu cơm đợi anh đến. Bởi thế nên
anh từ chối những lời rủ rê của hội bạn đi đá bóng, tụ tập để đến ăn những món
em nấu. Nhưng giờ, khi anh đến thì em đang ngủ chưa dậy, rủ đi chợ thì em nói
cuối tuần đi ăn ngoài anh nhé! Sẽ không sao nếu chỉ vài hôm, nhưng cả tháng nay
em bận. Thứ 7 em đi tụ tập, shopping với các bạn quên cả giờ về, chủ nhật em
ngủ lười hoặc mê mệt với những bộ phim Hàn đang xem dở. Vậy thời gian em dành
cho em còn đâu nữa?
Anh
vẫn quan tâm đến em, yêu thương em như ngày đầu, vẫn luôn chọn em là người để
chia sẻ. Nhưng sao khoảng cách của mình ngày càng xa? Lỗi tại anh, tại em hay
tại thời gian nhỉ? Anh chỉ có một mong ước là thời gian sẽ trả lại anh cô bé có
nụ cười lí lắc ngày xưa.
Thu Hà
