Cà phê vỉa hè - nét thi vị của phố cổ | Tạp chí điện tử Hà Nội Phố

Hà Nội Phố 14/3/14

Chiều lang thang trên những con phố cổ phủ màu thời gian của Hà Nội và nhâm nhi ly cà phê thơm ngon trong các quán không tên, không biển hiệu, hay những quán có cái tên đặc biệt ngắn gọn và dễ nhớ. Cà phê phố cổ với những nét độc đáo của mình đem đến những cảm xúc thật bình yên cho người du khách.



Quán cà phê trên phố cổ nhiều đến mức mà sẽ khó lòng có một con số thống kê chỉ là tương đối cho số lượng, và sự đa dạng của phong cách, loại hình ở bên trong các quán cà phê ấy cũng rất đa dạng, phong phú. Nếu là người Hà Nội gốc, hoặc chí ít đã có nhiều năm gắn bó với thành phố than yêu này hẳn người ta chẳng lạ lẫm gì với các quán cà phê mang thương hiệu nổi tiếng từ lâu như, cà phê Nhân, cà phê Lâm, cà phê Giảng, Thọ, Năng… Ở những quán cà phê này thì ngon, dở của hương vị cà phê còn ở sự cảm nhận của mỗi người, nhưng có một điều chắc chắn mà ai cũng phải công nhận là sự nổi tiếng cũng như bề dầy về thời gian của chúng. Cách đây khoảng hơn 1 thập kỷ, một số thương hiệu cà phê mới ra đời và đương nhiên là Hà Nội cũng mọc lên thêm rất nhiều quán cà phê sang trọng với phong cách bài trí phòng ốc rất… Tây! Thế là giới trẻ, những người có tiền a rua nhau lao vào những quán cà phê kiểu này để tận hưởng sự êm ái, không khí mát lạnh tỏa ra từ máy điều hòa nhiệt độ.
Thế nhưng, dường như cái gì rồi cũng qua đi theo mốt và khi người ta đã chán những cái quán cà phê sang trọng với nhưng thương hiệu nổi tiếng kia rồi thì đương nhiên họ lại trở về với cà phê vỉa hè. Cà phê vỉa hè Hà Nội thực ra đã là một nét rất thi vị từ đầu thế kỷ trước, và thói quen ngồi nhâm nhi li cà phê bên vỉa hè đã luôn là một “nếp” khó từ bỏ của nhiều người. Người sang trọng lắm tiền nhiều của, hay kẻ lao động kiếm từng đồng từng hào qua ngày cũng có thể tạt ngang một quán cóc cà phê vỉa hè nào đó gọi một ly để thưởng thức.

Cà phê vỉa hè rẻ, chỉ mươi, mười lăm ngàn đồng/ly, dẫu nó không phải là không ngon, mà theo cảm nhận của nhiều người thì nó chẳng hề kém về chất lượng so với những cốc cà phê được pha trên những cao ốc sang trọng với giá cả trăm ngàn đồng/ly. Nếu như từ lâu người Sài Gòn vẫn coi việc uống cà phê là thói quen hàng ngày sau mỗi lúc tới công sở hay tan ca, thì ở Hà Nội giờ đây người ta cũng đã “nghiện” cà phê nhiều lắm. Bất cứ giờ nào từ sáng sớm cho tới đêm khuya thì cà phê vỉa hè đều đông khách.

Có những quán có địa điểm là vỉa hè rộng rãi thu hút một lúc cả mấy chục khách khiến cho lợi nhuận của chủ nhân luôn ở mức ổn định. Cà phê vỉa hè rẻ là vậy nhưng các chủ quán luôn biết cách khai thác lấy số lượng khách để tăng lợi nhuận, nghĩa là mỗi cốc cà phê chỉ lãi độ dăm, ba ngàn đồng thôi, nhưng khi có cả trăm khách thì mức tích lũy lợi nhuận đâu có nhỏ.
Người khách đến thưởng thức cà phê vỉa hè để có không gian ngồi nhâm nhi cà phê đăng đắng, ngòn ngọt, bùi bùi, thơm thơm để ngắm dòng đời cuộn chảy với bao người qua lại trên đường; để nghe những âm thanh quen thuộc của cuộc sống từ tiếng gọi ý ới, tiếng động cơ xe máy, tiếng rao bán tào phớ, xôi...đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ như từng nhịp đập, hơi thở của cuộc sống.
Cũng có người đến ngồi thưởng thức từng giọt cà phê, nghe lách tách cà phê rơi trong phin để đếm thời gian trôi như hoài niệm, để rồi viết nên những ca khúc trữ tình, sâu lắng. Có người đến thưởng thức cà phê để được trò chuyện với bạn hữu xung quanh. Tất cả các thực khách đến thưởng thức cà phê là theo cái "gu" thưởng thức chia sẻ. Nhiều khi " cà phê" và " vỉa hè" cũng là một cái cớ để họ ngồi chia sẻ, bàn chuyện, tâm sự hay bình luận các vấn đền quan tâm.


Cà phê vỉa hè vô tình hay hữu ý trở thành nơi tâm giao của biết bao người. Nếu là khách phương xa khi tới Hà Nội tôi tin rằng bạn cũng bị mê hoặc bởi những quán cà phê vỉa hè của thành phố khi đã trót thử. Vâng, đó là nét rất thi vị để mà nhớ mà thương mà vấn vương khi phải chia xa… Chính vì lẽ đó mà giáo sư Trần Quốc Vượng - vị giáo sư đầu ngành của văn hóa học Việt Nam, đồng thời cũng là vị giáo sư " bụi" nhất Việt Nam thường hay lê la quán xá, cà phê vỉa hè để ông lắng nghe những tiếng nói " tâm thức dân gian", rồi từ đó suy ngẫ, viết ra các trang sách về văn hóa rất tài hoa và sắc sảo cho hậu thế.


 Thu Thủy

«
Bài sau
Bài đăng Mới hơn
»
Bài trước
Bài đăng Cũ hơn

Bình luận