Mùa
vắng anh!
Có bao nhiêu câu chuyện về
tình yêu, bao nhiêu nỗi nhớ khi xa nhau em chẳng biết, mà cũng chẳng để tâm tới.
Đó là chuyện của người ta, ờ thì na ná giống bởi cũng cũng là yêu là nhớ nhưng
tuyệt nhiên không phải tình yêu đôi ta.
Em! Đứa con gái miền Trung ra
đất Bắc làm việc để rồi mang theo nỗi nhớ nhung, thương mến chàng con trai Sài
Gòn xa xôi.
Em vẫn lững thững bước đi một
mình, Vắng anh! Trời dường như ảm đạm hơn, không khí lạnh hơn và mưa nắng trong
em bất chợt hơn.
Có những ngày trôi qua trong
vô vị bởi nỗi nhớ anh choáng ngợp tất thảy. Em chẳng thể tập trung làm nổi việc
gì. Những tin nhắn, những cuộc gọi chẳng khỏa lấp nỗi nhớ - yêu.
Mình xa nhau. Không phải xa
mãi, em biết, rồi anh sẽ về. 12 tháng, 5 tháng, 2 tháng… những con số giảm dần…
nhưng với em sao nó dài lê thê.
Những kỉ niệm ngày bên nhau dội
về khiến nỗi nhớ dày thêm. Ước muốn kề bên cháy bỏng. Anh có nhận ra?
Những lúc gặng hỏi anh yêu em
không? Nhớ em thế nào? Chẳng phải để nhận lại là câu trả lời có không đâu anh.
Em muốn nghe nhiều hơn thế. Đôi lúc em muốn hét lên trên fb rằng em nhớ anh,
yêu anh, nhưng lại thôi, những status viết rồi xóa vội. Em nén lại và ném vào
blog đáng thương từng tâm sự của em. Trang blog âm thầm theo em từ ngày đầu đi
làm cũng là những ngày đầu xa anh. Mỗi entry là mỗi kỉ niệm và kỉ niệm về anh
là nhiều nhất. Đôi khi đọc lại em thấy mình ngốc nghếch và ngờ nghệch làm sao.
Anh ơi, nhìn kìa! Người ta
sóng đôi còn em độc bước.
Cố tìm kiếm niềm vui khỏa lấp
nỗi trống vắng nhưng sao thật khó.
Em là đứa con gái ích kỉ, muốn
anh kề bên em, không bao giờ rời xa dù chỉ một chút. Em yêu anh – tình yêu đầu
vô tư, trong sáng, vụng về nhưng cũng đằm thắm, đậm sâu. Khi viết ra những dòng
này là khi nỗi nhớ trong em vỡ òa, bóp nghẹt trái tim.
Anh, đừng để con tim em thổn
thức nữa , có được không?!
Thu Hà