Hà
Nội mỗi mùa lại có cách trói chặt trái tim của những ai đã từng đặt chân đến
mảnh đất này. Mùa hạ là sấu, mùa thu là cốm, còn mùa đông? Có biết bao nhiêu
món ăn Hà Nội được gắn liền với cái lạnh mùa đông, rằng sẽ ngon hơn khi được ăn
trong gió đông lạnh. Nhưng liệu có món quà vặt nào bình dị mà ấm áp, mà người
ta chỉ chờ đến mùa đông để được ngồi co ro bên bếp lửa hồng mà chờ đợi như ngô
nướng hay không? Liệu có không?
Phố
xá Hà Nội mùa đông vẫn những mái nhà gạch đỏ, những hàng cây xanh mướt mải cả
con phố dài, nhưng phố Hà Nội mùa đông lại trầm buồn, u ám. Tối đến, con phố
đen kịt và lạnh lẽo hơn, nhưng có lẽ chính vì vậy mà khi ta bỗng thấy một hàng
ngô nướng lẻ loi trên vỉa hè xuất hiện, tim ta lại đập rộn ràng và trong lòng
nhen lên một sự ấm áp lạ kỳ, giống như một món quà bí mật trao tay vội vàng.
Ngô nướng Hà Nội thì chẳng có gì đặc biệt
đâu, nếu bạn hỏi về hương vị. Chỉ là những bắp ngô non căng sữa, nhìn mũm mĩm
một màu trắng kem được đặt lên bếp than rồi nướng. Chẳng tẩm ướp, chẳng công
thức cầu kỳ gì, chỉ giản dị như vậy thôi. Hạt ngô nướng lên vàng rộm, ăn vào vỏ
thì chắc nhưng kỳ thực ruột lại dẻo dẻo, dai dai, thơm nhẹ nhàng cái mùi thơm
ngai ngái, ngậy ngậy của sữa ngô, của lớp lá ngô còn tươi phủ bên ngoài, thi
thoảng lại dậy lên vị thơm hơi khen khét do nướng. Đấy, chỉ thế thôi, chỉ thế mà
hễ cứ đến mùa đông, nhắc tới Hà Nội là phải nghĩ ngay tới việc ăn ngô nướng.
Nhưng
người ta ăn ngô nướng là vì cái gì chứ? Có lẽ là vì sự ấm áp, niềm vui được
sưởi ấm bên bếp than hồng trong ngày giá lạnh. Bạn ngồi co ro trên vỉa hè với
một người bạn thân, mắt hấp háy chờ đợi bắp ngô đang nướng dở còn mặt thì khô
đi vì hơi nóng bốc ra từ chậu than nhỏ. Rồi bắp ngô đến tay bạn cũng là lúc sự
chờ đợi được đền đáp. Bắp ngô nóng rẫy, vàng ruộm, khiến đôi tay bạn lúc trước
vừa tê cóng vì lạnh, phút sau đã xuýt xoa vì bỏng rát. Rồi lại cố đợi cho nó
nguội đi một chút, chuyền qua chuyền lại hai bên tay để sưởi ấm trước khi thật
sự ngồi nhẩn nha gặm từng hạt ngô thơm ngậy.
Đừng
vội gặm lấy gặm để, gặm cả mảng lớn như khi ăn ngô luộc nhé. Ăn ngô nướng thú
nhất là cái cảm giác lần mò cắn từng hạt ngô một, chỉ một hai hạt trong miệng
thôi là đủ để bạn cảm nhận được cái dẻo thơm đặc trưng của ngô nướng. Cái này
thì cũng chẳng biết vì sao, chẳng phải vì ngô nướng nóng hơn, khó ăn hơn ngô
luộc, nhưng có lẽ là bởi cái vị ngô nướng nó đậm đà hơn và khi trời lạnh, người
ta cũng có... cảm hứng muốn ngồi nhấm nháp, nhẩn nha lâu la hơn.
Đó,
đó là tất cả "quy trình" của bạn khi ăn ngô nướng. Đó là một sự hân
hoan khó diễn tả mà chỉ có ai từng trải qua mới hiểu được, nó từa tựa như việc
ăn phở ngon nhất là phở vỉa hè, phở bình dân, hay ăn cốm thì tuyệt nhiên chỉ
được bốc bằng tay vậy. Còn nếu bạn hỏi, ăn ngô nướng ở đâu là ngon nhất thì đây
thật sự là một câu hỏi rất khó đấy. Nhưng người viết thường thấy, có hàng ngô
nướng ở trước cổng nhà thờ Hàm Long, vỉa hè rộng lại đông khách vào buổi tối.
Hay quanh những khu trường đại học như đại học Y, đại học Kiến Trúc,...vv.. đều
có những hàng ngô nướng rất đáng thử.
Ngô
nướng không phải là một món quà vặt để bạn có thể khắt khe so sánh bởi riêng
việc cùng quây quần bên một gánh ngô nướng nhỏ bên đường với bạn bè, cùng gặm
một bắp ngô nóng rực mới ra lò trong cái lạnh se sét của đông Hà Nội, chỉ riêng
vậy thôi cũng đủ để sưởi ấm trái tim của bạn rồi.
(Theo Kênh 14/Trí thức trẻ)
.jpg)
.jpg)
